Duy trì Nội Qui Công Ty Nhưng Không Mất Đi Nét Văn Hóa Doanh Nghiệp

Tuổi Trẻ Hăng Say – Đối Tác Tin Cậy

Kinh Nghiệm Lâu Năm Trong Lĩnh Vực Dịch Vụ Bảo Vệ Chuyên Nghiệp

Giúp Khách Hàng Tiết Kiệm Thời Gian, Chi Phí Tuyển Dụng – Đào Tạo – Quản Lý Nhân Sự

Quy Trình Tuyển Dụng Nghiêm Ngặt – Chương Trình Huấn Luyện Chuyên Nghiệp

An Toàn Của Bạn – Thành Công Của Chúng Tôi

Dịch vụ bảo vệ chuyên nghiệp

Mang Lại Cho Khách Hàng Sự Hài Lòng Và Tin Cậy

Mua bảo hiểm lòng trung thành cho khách hàng

Ở Đâu Khó – Ở Đó Có Bảo Vệ Thanh Niên

NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI TỪ THIỆN ĐẦY CẢM XÚC TẠI VIỆN DƯỠNG LÃO SUỐI TIÊN- ĐỒNG NAI

NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI TỪ THIỆN ĐẦY CẢM XÚC TẠI VIỆN DƯỠNG LÃO SUỐI TIÊN- ĐỒNG NAI

Cuộc sống ngày càng phát triển, con người ngày càng có cơ hội hưởng thụ đầy đủ tiện ích do xã hội mang lại nhưng đồng thời cũng bị cuốn theo vòng xoay của những lo toan, bộn bề cuộc sống. Guồng quay mải miết ấy tưởng chừng không bao giờ dừng lại, và con người chúng ta vẫn luôn loay hoay với những nhọc nhằn, toan tính của cuộc sống gia đình mình và không nhận ra những mảnh đời bất hạnh xung quanh ta đang héo hon vật lộn với bữa ăn hàng ngày.

Mới hơn 6 giờ sáng ngày 18/12/2016, Tập thể những người thiện nguyện của công ty CP Dịch vụ bảo vệ Thanh niên đã có mặt tại địa điểm đã định, sắp xếp quà tặng, xem lại chương trình, và hoàn tất những việc cuối cùng trước khi lên xe. Trên xe, 1 lần nữa chúng tôi liên lạc một lần nữa với sơ …, hiện là viện trưởng để xác nhận thời gian đến, qua điện thoại, xen lẫn những lời dặn dò, hướng dẫn đường xá, chúng tôi cảm nhận được sự hân hoan và xúc động trong từng lời nói của sơ.

Đúng 7h30, chiếc xe chở hơn 20 công nhân viên công ty Bảo Vệ Thanh Niên lăn bánh tạm rời khỏi sự náo nhiệt của độ thị, tạm quên đi những bận rộn của công việc, chúng tôi trở về vùng quê thanh bình, nơi đang nuôi dưỡng hơn 100 cụ già neo đơn, đau ốm, đang bị bỏ rơi, cô đơn, được các sơ, các dì mang về chăm sóc, nuôi dưỡng – Viện dưỡng lão tình thương Suối Tiên  – Đồng Nai.

Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi –  công ty Bảo Vệ Thanh Niên đến, mà là 1 trong những chương trình của công đoàn công ty dịch vụ bảo vệ Thanh niên  thường xuyên tổ chức cho nhân viên của mình có cơ hội thực hiện những chuyến đi từ thiện thế này. Tuy vậy, không chuyến nào giống chuyến nào, mỗi lần đi là một cảm xúc khác, một trải nghiệm sống về tình người, tình đời.

Hơn 1 giờ chạy xe, chúng tôi cũng có mặt tại địa điểm cần đến. Viện dưỡng lão tình thương Suối Tiên nằm trong địa phận ấp Suối Tiên, Tỉnh Đồng Nai, căn nhà tình thương lọt thỏm giữa những bụi cây xanh ngắt,  và con đường gồ ghề do đang trong giai đoạn sửa chữa duy tu không làm chúng tôi mệt mỏi.

Đón chúng tôi trước cổng là những nụ cười rạng ngời của các sơ và những cụ bà còn khỏe mạnh, những lời hỏi han sức khỏe, những cái nắm tay thật chặt, giọt mồ hôi còn vương trên mặt của các cụ có vị mằn mặn, ấm ấm dường như những giọt yêu thương đang trào ra từ trái tim nhân hậu của các cụ, khiến chúng tôi bồi hồi, và dường như quên đi những mệt mỏi của chuyến đi.

Sơ Hường,…dẫn chúng tôi vào bếp để xem bữa ăn hôm nay, một nhóm khác vội vã vào ngay trong trại để thăm hỏi các cụ đang ngóng trông khách đến thăm để trò chuyện. Tổng cộng có 115 cụ bà đang sinh sống tại đây; trong đó cụ nhỏ tuổi nhất là 80 và lớn nhất là 110 tuổi. Hơn 80% cụ bà ở đây đã  bị lẫn, 50% trong số đó bị liệt và không thể tự an uống, tắm rửa. Những cụ khỏe hơn thì xung phong phụ các sơ nấu nướng, dọn dẹp và đút cơm, săn sóc những những cụ yếu. Cứ thế giúp đỡ nhau qua những cơn đau yếu, bệnh tật cô đơn của tuổi già. Khi từ giã cõi đời, các cụ được chăm sóc, và hoàn tất các nghi thức cuối cùng trong tình thương yêu, ấm áp của những trái tim nhân hậu ợ nơi đây.

Đoàn chúng tôi chia thành nhiều tốp, thăm các khu nhà, kể chuyện vui cho các cụ nghe và cũng lắng nghe được những câu chuyên rời rạc, cảm động từ các cụ. Mỗi câu chuyên là một mảnh đời, một số phần của kiếp người mà khi kể lại, các cụ lại rưng rưng nước mắt, có người còn khóc ngon lành như một trẻ con. Nhưng kêt thúc câu chuyện, các cụ nở một nụ cười mãn nguyện khi được ở trong viện cùng với những người cùng cảnh ngộ. Có lẽ, trải qua ngần ấy thời gian lăn lộn với cuộc đời, niềm mong mỏi duy nhất của các cụ là được gần gũi con cháu, nghe tiếng tập nói bi bô của trẻ con, nhưng rồi hoàn cảnh đưa đẩy, họ gặp gỡ nhau ở đây…..

Tôi có dịp trò chuyện với cụ bà đã 86 tuổi, bà kể bà tên Thi, quê ở Cầu Muối Sài Gòn. Thuở thiếu nữ mẹ bà mất sớm, bà ở với cha và mẹ kế. Hằng ngày bà bán bún ở trước cổng trường, được bao nhiêu tiền bà mang về cho dì. Khi bà lớn 1 chút, mẹ kế bà tìm cách đuổi bà ra khỏi nhà. Bà lăn lộn kiếm sống khắp Sài Gòn bằng đủ nghề rồi cuối cùng bà cũng không nhớ vì sao bà đến được nơi này. Tôi nghịch ngợm hỏi đùa “Vậy sao lúc bà có tiền, bà không dành dụm tiền làm vốn mà đưa hết cho dì”. Bà mếu máo, nấc từng đợt “Bà đâu biết cha bà đối xử với bà như thế, bà tin cha bà, mà ai ngờ”.  Tôi lại hỏi “Vậy bà còn anh em gì không”, bà cười hiền “Còn 1 đứa em trai năm nay 18 tuổi”. Tôi ngạc nhiên, vậy năm nay bà bao nhiêu tuổi. Bà trả lời: Tính tuổi mình được 23 rồi. Hóa ra trong ký ức mà bà còn nhớ được, tuổi của bà đã dừng lại ở tuổi 23. Những gì sau đó bà đều không nhớ, mà chắc bà cũng không muốn nhớ chi những tháng ngày tủi khổ như thế nữa.

Những câu chuyện nối tiếp nhau mải miết tưởng như không ngừng. Vừa kể các vụ lại xuýt xoa, hỏi han chúng tôi. Các cụ bảo:”Mỗi lần có khách ghé vào chúng tui vui lắm, tụi tui sống mà như chết một nửa rồi, may mà có các cô các chú thương, quan tâm,..giọng nói bị đứt quãng bởi tiếng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lả chả lăn dài trên làn da chằn chịt vết chân chim.

Cụ nào còn khỏe thì tâm sự, hỏi hạn, cụ nào nằm liệt thấy có người đến thăm, thì ú ớ, móm mém như muốn bày tỏ điều gì. Chúng tôi dừng lại lâu hơn 1 chút ở giường những cụ bị liệt. Ngắm các cụ lâu hơn 1 chút, nắm tay các cụ chặt hơn 1 chút. Chúng tôi tin, đôi lúc yêu thương không cần thành lời, chỉ cần cảm nhận những điều như thế.

Thời gian ngắn ngủi ấy cũng dần trôi qua, chúng tôi đứng dậy chào các cụ về. Có cụ bảo ngồi thêm tý nữa rồi về, cụ thì nắm tay níu lại bảo ở đây với bà, bà nhường cơm bà cho con ăn. Nghe cứ thân thương làm sao. Các cụ bùi ngùi mãi không nỡ rời, còn chúng tôi ai nấy đều cay cay nơi khóe mắt.

Rời khỏi Viện dưỡng lão Suối Tiên, chúng tôi mỗi người một cảm xúc. Có lẽ khi quay lại, một trong các cụ ở đây đã không còn, nhưng những câu chuyện đời thế này vẫn cứ kéo dài mãi. Mong rằng ngày càng có nhiều người như chúng tôi cùng nhau dang rộng vòng tay, giúp đỡ Viện dưỡng lão, để các sơ có điều kiện chăm lo cho nhiều cụ bà hơn thế nữa.

  • HINH 1
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • HINH 2
  • HINH 5
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • OLYMPUS DIGITAL CAMERA
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • HINH 6
  • HINH 5
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • HINH 5
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • Chau-Hoa
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • HINH 7
  • HINH 6
  • HINH 5
  • HINH 4
  • HINH 3
  • HINH 2
  • HINH 1
  • slide9
  • slide8
  • slide7
  • DSCF1139- N
  • DSCF1508 - N
  • DSCF1591 - N
  • DSCF1592 - N
  • DSCF1593 - N
  • DSCF1641- N
  • DSCF1642 - N
  • DSCF1660 - N
  • PKĐK